NGƯỜI TRUYỀN CẢM HỨNG
Người truyền cảm hứng
Mùa hè năm 2009, khi những chùm phượng vĩ đỏ rực hòa cùng sắc tím của hoa bằng lăng, bừng sáng cả sân Học viện Kỹ thuật Mật mã (gọi tắt là Học viện) trong cái nắng oi ả, cũng là lần đầu tiên tôi gặp cô giáo Hoàng Thị Giang. Ký ức về cô trong tôi ngày ấy chỉ là nụ cười rụt rè, ngại ngùng. Tôi thầm nghĩ, không biết khi đứng trên bục giảng, cô sẽ như thế nào? Ngần ấy năm trôi qua, tôi chứng kiến hành trình đầy kiên trì, bền bỉ của cô, một câu chuyện giản dị mà sâu sắc, một hành trình từ những điều nhỏ bé để viết nên những ước mơ...
Giữa nhịp sống bận rộn, vẫn có những người lặng lẽ bền bỉ và hy sinh thầm lặng, để lại những dấu ấn đẹp bằng trái tim và nghị lực - cô giáo Hoàng Thị Giang là một trong số đó. Là giảng viên môn Lý luận chính trị tại Học viện, cô đã gắn bó hàng chục năm với nghề. Không chỉ truyền đạt tri thức, cô còn khơi dậy khát vọng vươn lên ở mỗi học trò, trở thành minh chứng sống động cho chân lý giản dị mà sâu sắc: từ những điều nhỏ bé, con người có thể làm nên điều phi thường.
Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo tại thành phố Hải Phòng, tuổi thơ của cô khá vất vả. Dù sống giữa phố thị sầm uất, song những điều bình thường đối với nhiều người lại trở thành giấc mơ xa vời với cô. Trong căn nhà nhỏ nóng bức, dưới ánh đèn học chập chờn do cha sửa từ những vật dụng cũ, cô bé Giang vẫn cần mẫn bên trang sách. Những buổi đi bộ qua con phố bụi mù, những trưa tranh thủ phụ mẹ nấu cơm, chiều tối lại miệt mài lo bài vở. Khó khăn không làm cô nản lòng, trái lại, đó là ngọn lửa tôi luyện ý chí, thắp sáng một ước mơ mãnh liệt: được học, được truyền cảm hứng cho những người trẻ cũng đang nỗ lực vượt khó. Từ đất cảng sôi động, nơi những con phố nhỏ chật hẹp chứa đầy ký ức tuổi thơ, một cô gái từng lớn lên trong căn nhà cấp bốn mái tôn nóng bức, nhưng trong tâm hồn luôn ấp ủ một giấc mơ giản dị: trở thành giáo viên - người gieo mầm tri thức và lý tưởng sống cho thế hệ trẻ.
Thi đỗ vào Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Khoa Triết học, cô Giang trở thành sinh viên hệ cử nhân chất lượng cao. Những năm tháng ở Thủ đô không dễ dàng, cô vẫn giữ vững tinh thần vượt khó để tiếp tục con đường học vấn. Giấc mơ trở thành người thầy ngày một cháy bỏng hơn bao giờ hết. Ra trường với kết quả loại giỏi, cô được tuyển dụng về giảng dạy tại Học viện Kỹ thuật Mật mã - nơi kiến thức kỹ thuật và lý luận chính trị cùng song hành. Từ đây, hành trình của một giảng viên bắt đầu.
Trong môi trường học thuật nghiêm ngặt, nơi phần lớn sinh viên theo học ngành kỹ thuật, giảng dạy môn Lý luận chính trị không dễ dàng. Nhưng cô Giang không nản lòng. Cô tâm niệm, khoa học công nghệ giúp đất nước phát triển nhanh, nhưng tư tưởng, bản lĩnh và lý tưởng sống đúng đắn sẽ giúp con người tiến xa. Với cô, mỗi tiết học phải là những cuộc đối thoại mở, nơi sinh viên được tự do đặt câu hỏi, phản biện và kết nối giữa tri thức kinh điển với thực tế đời sống. Học lý luận chính trị không phải để thi lấy điểm, mà để hiểu và làm chủ chính mình, trở thành công dân có ích cho xã hội.
Giờ đây cô Giang còn là tấm gương về một người thầy tận tâm được các sinh viên ngưỡng mộ. Hành trình của cô đầy đam mê và nghị lực, là hiện thân của lòng kiên trì và sự tử tế trong cuộc sống. Cô được đánh giá cao về chuyên môn, tinh thần trách nhiệm và đạo đức nghề nghiệp. Là giảng viên giỏi, cô còn tham gia nghiên cứu khoa học. Nhiều đề tài do cô chủ trì được đánh giá cao và ứng dụng hiệu quả trong công tác đào tạo, giáo dục chính trị tư tưởng trong môi trường quân đội - an ninh.
Nhưng điều khiến sinh viên ghi nhớ không phải là học hàm, học vị mà chính là sự chân thành, gần gũi trong cách sống và giảng dạy của cô Giang. Trong ánh mắt sinh viên, cô vừa là người thầy, vừa là người chị và cũng là bạn đồng hành. Nhiều sinh viên từng mất phương hướng tìm đến cô chỉ với mong muốn được lắng nghe, được thấu hiểu. Cô từ tốn chia sẻ mà không một lời phán xét, chính sự đồng cảm ấy đã giúp họ tìm lại con đường, sống tử tế và tự tin hơn. Cô quan niệm, người thầy không chỉ truyền đạt kiến thức, mà còn là ánh sáng dẫn đường khi học trò đi lạc. Khi được hỏi về ước mơ lớn nhất, cô chỉ mỉm cười giản dị, chỉ mong sinh viên sau mỗi tiết học, sống tốt hơn một chút, hiểu hơn về lịch sử, về dân tộc và về chính bản thân mình. Ước mơ giản đơn ấy lại là ước mơ lớn lao nhất, bởi nó không dựa trên danh tiếng cá nhân mà là sức lan tỏa tích cực, làm thay đổi người trẻ.
Là tấm gương nghị lực kiên cường, cô Giang chưa từng xuất hiện trên báo chí hay có những phát biểu gây chú ý, mà lặng lẽ song hành trong mỗi bước trưởng thành của sinh viên, trong những lựa chọn sống đúng đắn và ý thức trách nhiệm công dân sâu sắc. Truyền cảm hứng cho học trò, cô học được bài học về lòng biết ơn, ý chí và nghị lực. Bởi vậy, cô không ngừng học tập, nâng cao trình độ. Hiện cô là nghiên cứu sinh tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, song vẫn miệt mài trên bục giảng…
Thực tế, có không ít người vội vã tìm đường tắt đến thành công. Câu chuyện của cô giáo Giang như lời nhắc nhở dịu dàng mà sâu sắc: ước mơ đẹp nhất không phải là ước mơ to lớn nhất, mà là ước mơ bắt đầu từ những điều giản dị, được nuôi dưỡng bằng sự tử tế, lòng yêu nghề và trái tim chân thành.
Bài và ảnh: THU THẢO






























