column_right getExtensions 1709314245-1709314245

column_right module news_latest

column_right module news_by_category

column_right module news_by_category

column_right module news_by_category

column_right module news_by_category

column_right module news_by_category

column_right module news_by_category

column_right module banner

column_right module visitor

column_right prepare data 1709314245-1709314246

QUYỀN ĐƯỢC… YẾU MỀM

QUYỀN ĐƯỢC… YẾU MỀM

Đăng bởi: Admin Ngày đăng:27-11-2023

QUYỀN ĐƯỢC… YẾU MỀM

Phụ nữ luôn có những nỗi niềm riêng

Tôi vừa quen một cô bạn nhỏ tuổi hơn mình, năm nay cô chỉ tầm 33 tuổi. Nhưng nhìn cô, không ai đoán cô trẻ như vậy vì từ vẻ ngoài, cách nói chuyện, suy nghĩ đến hành xử, cô đều chững chạc hơn tuổi của mình rất nhiều. Khoảng cách sự trưởng thành giữa cô và một người cùng tuổi hẳn phải chừng 5-6 năm.

Nhưng không phải tự dưng mà một người phụ nữ có thể trưởng thành hơn tuổi nhiều như vậy.

Cô gái ấy sinh trưởng ở miền Trung, trong một gia đình rất khó khăn. Là chị cả, cô phải tự mình trông hai em và quán xuyến việc nhà khi bố mẹ vào Sài Gòn mưu sinh. Sau vài năm, bố mẹ đưa chị em cô vào Sài Gòn và đây là lúc cô bắt đầu dạo quanh các con hẻm nhỏ để bán hủ tíu gõ. Bằng một nỗ lực phi thường nào đó, cô học lên đến thạc sĩ, trở thành trợ lý tổng giám đốc của một ngân hàng lớn, mua đất, xây nhà và tạo dựng cuộc sống ấm êm cho cả gia đình.

Hiển nhiên, không có thành công nào không trả giá bằng nước mắt. Cái giá cô gái ấy phải trả là những ngày đi làm miệt mài đến tận 11 giờ đêm, cuối tuần cũng luôn trong trạng thái sẵn sàng, sếp gọi là đi ngay. Không có thì giờ dành cho bản thân đã đành, cô cũng không có thời gian dành cho hai con nhỏ, mọi chuyện phó thác cho bố mẹ và chồng.

Cô tâm sự ước gì có thể cân bằng giữa cuộc sống và công việc tốt hơn, ước gì có thể ở bên các con nhiều hơn. Nhưng tôi nghĩ, cái giá cô bạn đánh đổi không chỉ dừng ở đó mà còn bị tước đi món quà quý giá nhất của phái đẹp, ấy là sự yếu mềm.

Không riêng gì bạn tôi, có một vài dạng phụ nữ mà khi nghĩ đến họ, ta chỉ thấy hình ảnh của sự mạnh mẽ. Rằng họ lúc nào cũng kiên cường, một tay gánh vác, che chở cho cả gia đình. Rằng nguồn năng lượng trong họ dường như là vô tận, bất kể thức sáng đêm chăm con ốm hay miệt mài ở sở làm đến hơn 12 tiếng cũng không thể khiến họ kiệt sức. Rằng chẳng bao giờ họ than vãn, chùn bước hay mệt mỏi, họ cứ thế tiến tới như một con tàu bọc thép, chậm rãi mà vững chắc, san phẳng mọi trở ngại trên đường.

Nhưng có thật là lúc nào họ cũng mạnh mẽ thế không?

Cô bạn tôi vừa kể có lúc mắt rân rấn nước trong phòng họp, tự hỏi rằng: Em cũng không hiểu em ở đây làm gì nữa. Một người khác, là mẹ đơn thân, khi bố cô bảo rằng, con phải mạnh mẽ lên, cô đã khóc nấc trong điện thoại: Con chán làm người mạnh mẽ lắm rồi. Con mạnh mẽ như vậy chưa đủ hay sao? Con còn phải mạnh mẽ đến bao giờ nữa? Nếu phải gào lên như Chí Phèo trong truyện ngắn của Nam Cao, hẳn những người phụ nữ này sẽ gào lên từ đáy lòng mình: Ai cho tôi yếu đuối?

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sự mạnh mẽ là một đặc ân, nhất là với phụ nữ. Sự mạnh mẽ gần như là lựa chọn cuối cùng, khi họ không còn lựa chọn nào khác, không còn ai để tựa vào, cũng không còn ai để tạm “chuyển giao” những gánh nặng trên vai. Phụ nữ mạnh mẽ thường không vì bản thân họ mà vì những người xung quanh, những người họ yêu thương và có trách nhiệm chăm sóc. Nếu chỉ vì bản thân mình, tôi dám chắc họ sẽ lập tức bỏ chiếc áo khoác công sở, vứt luôn đôi giày cao gót, cứ thế chân trần chạy trên cát hoặc ngồi vẩn vơ sơn móng tay, uống trà chiều, sống một cuộc đời phù phiếm và đàn bà nhất có thể.

Khi yếu đuối, cần lắm một bờ vai để tựa vào

Nếu được lựa chọn, tôi dám chắc sẽ không mấy ai chọn làm một phụ nữ mạnh mẽ. Họ thà làm một kẻ yếu đuối, để tựa vào ai đó, có thể khóc khi muốn, nằm nghỉ khi thấy mệt và thưởng thức một bữa ăn nhẹ nhàng. Sự yếu đuối và thong dong ấy, đáng lẽ là đặc quyền của riêng phái đẹp, thì tiếc thay lại trở thành món quà cho những người đàn bà đủ may mắn để không phải tự mình gánh vác cả giang sơn.

Vậy nên nếu có một lời chúc nào đó dành cho những người phụ nữ vào ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10, tôi chỉ muốn nói rằng nếu bạn đang được may mắn tận hưởng sự yếu đuối, hãy tận hưởng! Nếu chưa, tôi hy vọng sớm thôi, dù chỉ trong chốc lát, để bạn tận hưởng sự nhẹ nhàng và tươi vui của cuộc đời này.

Hoặc bạn cũng có thể tự dành cho mình món quà của sự yếu đuối bằng cách mạnh mẽ ít thôi, yếu đuối nhiều hơn, khi không ổn hãy khóc, khi buồn hãy bảo với gia đình, thậm chí có thể gào lên với cả thế giới này rằng tôi đang cảm thấy yếu đuối và tôi cần được vỗ về. Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, vì vốn dĩ chúng ta là phái yếu mà, có phải không?

CAO BẢO VY
Ảnh: Internet

Thống kê truy cập

Đang online:5
Trong ngày:105
Trong tuần:36762
Trong tháng:7005
Cả năm:404245
Tổng lượt xem:4714683